Cô đơn khoảng trời trống trãi

Bạn bè đi mãi còn ta

Cô đơn là ở lại nhà

Đọc báo nghe đài, ti-vi

Cô đơn con họa mi nhỏ

Ai quên đêm bỏ vào lòng

Một chiều im thôi tiếng hót

Ngẫm buồn chẳng muốn thèm chơi

Cô đơn sân ga nỗi nhớ

Quê hương ông bà mẹ cha

Riêng ta một trời góc biển

Nhạt nhòa con sóng khơi xa

Cô đơn là chiếc thuyền hoa

Chờ khách im ắng mỗi ngày

Ta qua lòng buồn ngây dại

Lặng thầm hai tiếng cô đơn.

Đoàn Lương