Chương III: Nỗi niềm ký ức
Kể từ cái chết tai nạn thương tâm của chị Phương, Hạ trở nên trầm hẳn và ít nói hơn. Nó cảm thấy ân hận với những gì đã xảy ra cho chị.
Trời chiều mây bay bảng lảng, gió heo may lại về lạnh căm căm. Hương hoa sữa cuối ngõ theo gió lan toả khắp khu phố nhỏ. Hương hoa sữa nồng nàn, khu phố trở nên ấm lên về đêm. Hạ lang thang trên vỉa hè cảm nhận cái cảm giác mơn man khoan thai trên từng làn da thớ thịt của mùa đông đến sớm. Từng ánh điện đêm chập chờn như tỉnh như say sau bóng sữa già qua những đợt gió lùa. Mùa này, đường phố thưa người, thi thoảng có những gã thanh niên chạy xe ù ù, chỉ có bác xe ôm kiên nhẫn vẫn nán lại trong góc quán nhậu bên đường nhâm nhi li rượu một mình. Hạ dừng lại trước cây sữa có nhiều hoa nhất rồi nhắm nghiền mắt lại hít một hơi thật sâu. Bao nhiêu kỷ niệm thơ ấu tràn về thân thương quá đỗi.
Những chiều mưa ngâu nắng nhạt, hai chị em thường ra đầu ngõ-nơi có cây hoa sữa già trắng muốt vươn những sợi râu dài xanh mướt. Những lúc đó, chị Phương thường nhảy tưng tưng chộp lấy nộ hoa sữa đầu mùa. Nó đứng dưới góc cây cố sức rung thật mạnh để hoa sữa tết chặt vào mái tóc dài đen nhánh của chị. Chị Phương chẳng bao giờ mắng nó, mà cứ đứng nhe răng khểnh ra cười rạng rỡ. Đêm đêm trăng lên, trăng đầu tháng cong như chiếc lưỡi liềm, hai chị em ra đứng tần ngần chờ hoa sữa rụng về đêm. Sau những đợt gió lùa từ biển thổi vào là những trận mưa hoa sữa trắng sân đường. Trong ánh đèn đêm, dưới ánh trăng huyền mờ ảo và những đợt mưa hoa sữa đẹp như một tuyệt tác nghệ thuật.
Còn nhớ những đêm hè vào mùa gặt, bọn trẻ con trong xóm tụ tập thành từng nhóm chia phe đánh trận giả sau những đống rơm to đùng. Có hôm đánh trận giả, sợ ma, Hạ cứ víu chặt lấy áo chị; đặc biệt khi chị bị bắn thì nó bao giờ cũng thoát chết vì được núp sau cái quần lửng óng rộng. Những lúc lâm vào nghịch cảnh này, thì chị Phương sẽ là người điều khiển từ xa cho nó-một phần giúp nó thoát nạn, một phần giúp nó khỏi sợ ma. Sau những trận chiến đấu ác liệt là cả bọn vượt sông qua bãi đất bồi-nơi người dân địa phương khai hoang trồng hoa trái, bẻ ngô về nướng lót dạ. Cả bọn vẩy vùng trong dòng nước sông quê mát lành, trong văn vắt dưới ánh trăng sáng vằng vặc. Thú vị hơn là cùng nhau quây quần bên bếp lửa lúc trăng đã ngã về hướng Tây nướng những cùi bắp non thơm lừng. Cả bọn vừa ăn vừa kháo chuyện, cười no nê quên cả giờ giấc.
Đặc biệt, có đêm cả bọn thức đến khuya kéo nhau ra bãi đất men theo sườn con đê- nơi những nam thanh nữ tú ôm ghì lấy nhau như trong cảnh Romeo và Juliét chia tay- rình trộm. Thường thường, những pha gay cấn hồi hộp này, Hạ được quản lý bọn nhóc nhỏ nhất trong nhóm ra đứng ở vị trí thuận tiện để khi gặp sự cố có thể chạy kịp nhóm anh chị. Những anh chị lớn liều lĩnh, táo tợn hơn tiến gần đến sát đôi tình nhân đang say sưa quần lấy nhau trắng xoá nhấp nhô giữa bãi cỏ xanh um tùm. Để cho hai người rơi vào men say, dập dìu trên thảm cỏ thì bất thìn lìn, một chiếc sào dài nhẹ nhàng tiến đến khèo lấy tất cả áo quần vắt bên bụi cây. Thế là có hôm cả bọn được những trận cười no nê khi nhìn thấy đôi tình nhân cuống cuồng tìm áo quần. Mặc dầu bọn Hạ không chơi ác đến mức để cho hai người khoả thân trở về nhà như Adam và Eva, nhưng những chiếc quần, áo sẽ được rãi ra theo từng quãng trên con đường đê để cả bọn được chiêm ngưỡng cái cảnh trần truồng vừa chạy vừa lượm áo quần trong vẻ ngượng ngùng xen lẫn nỗi sợ hãi. Trong những lúc này thì chỉ có tiếng cười là vang dội cả khúc sông.
Không mong đợi, cũng không tiếc nuối, Hạ chỉ nghĩ bâng quơ và tự trách mình sao ngày ấy không yêu thương chị nhiều hơn. Ngày đó đã qua đi nhưng quá khứ vẫn ngọt ngào âm ỉ cháy trong lòng rồi bùng lên thành ngọn lửa khi bắt gặp một hình ảnh hoài cổ nào đấy.
Hạ trở lại gác trọ mang theo một nhành hoa sữa. Căn phòng nằm trơ trọi trên tầng ba hướng mặt ra biển. Càng về khuya, căn phòng như trải rộng ra mênh mong kéo dài thêm những đêm trằn trọc không ngủ. Mưa nghiêng nghiêng tạt xuyên qua tấm rèm, mắt Hạ cứ nhìn chằm chằm ra ngoài khung cửa thèm một tiếng: "chị Phương". Tấm hình chị vẫn được đặt ngay ngắn trên kệ sách. Chị vẫn nhìn nó cười lún sâu hai cái đồng tiền trên gò má. Có lẽ, đêm nay chị cũng sẽ không ngủ. Chị thức cùng nó để xua đi cái lạnh trống vắng, đìu hiu. Trong giấc mơ chị sẽ về ôm chầm lấy đứa em thân thương bé bỏng lạc lõng giữa đất khách quê người. Chợt Hạ nghĩ đến má và lấy giấy ra viết thư.
Đà Nẵng, ngày 28-11-2002
Má thương yêu nhiều!
Má! đi học về mệt, đầu lại nhức con lại lang thang ngoài phố. Đường phố về đêm, dòng người càng đông đúc hối hả trở về nhà sum họp gia đình trong bữa cơm tối. Bỗng con chợt nhớ đến má, con thèm được nói một câu hay dù một tiếng thở dài bên má, con cũng cảm thấy nhẹ nhõm.
Không biết giờ này má đang làm gì nhỉ? Rồi con lại nghĩ và chợt nhớ về những kỷ niệm ngày xưa khi gia đình mình còn gặp nhiều khó khăn. Ngày ấy, con chỉ mới học lớp 4, con thường giúp má nhổ cỏ trong vườn rau. Nhà mình trồng thật nhiều rau muống. Sau những ca trực đêm ở bệnh viện, má thường được nghỉ một ngày nhưng má chẳng bao giờ được nghỉ tay. Mới trực ca đêm về từ 5 giờ sáng, má đã vất vả sắn áo ra hồ rau muống để kịp hái, bó lại và chở đi bán trong buổi sáng.
Hồi ấy còn bao cấp nên nhà mình cũng còn cực khổ như bao nhà khác. Ngoài nền nhà làm bằng đất, 4 bên đều lợp tôn. Giữa những ngày nam nắng, gió lào chẳng thể nào ngủ được. Cả nhà sống nhờ vào hồ rau muống hơn là lương ở trạm xá mà má nhận được. Nhưng má vẫn rất vui vì chúng con ngoan và học giỏi. Quanh nhà mình toàn là nhà các thầy cô giáo nên má thường lấy các anh chị trong xóm ra làm gương. Má từng hằng ao ước: ước gì 2 chị em con đều thi đỗ vào đại học, cực khổ mấy má cũng lo được. Có lần, con còn nhớ, sau lần ba đi biển không trở về nữa, nhà mình túng thiếu. Má nhận mía cao sản về trồng thêm bởi đất nhà mình bao quanh là tre nên không trồng cây gì lên được. Hôm thu hoạch, má cầm cái càng xe bò còn con đẩy phía sau. Một quảng đường dài mệt nhọc, mồ hôi má đỗ ướt đầm đìa như tắm, rồi con bật khóc vì mình chẳng giúp gì má được. Đến chợ, má sợ con chờ lâu sẽ cảm nắng nên má bán sỉ rồi về. Cả một xe mía to mà chỉ có 300 đồng. Đôi dép nhựa của con đã đứt nhiều lần và được chị Phương vá đi vá lại bằng cách tui thanh sắt vào lửa nóng nên cũng đã bóp chật cả chân. Má mua cho con đôi dép nhựa đúng bằng 300 đồng tiền bán mía để ngày mai con đến trường khai giảng năm học mới cho bằng chúng bạn.
Thực sự con không muốn đi đôi dép chỉ toàn máu và nước mắt của má nhưng con biết làm sao? Sáng sớm nên khi trả giá, má còn bị người bán hàng mắng vì làm mất may xưa đầu ngày. Vậy là con cũng không sao nén được nước mắt. Cũng chính vì thế mà con chôn chặt ký ức ấy đến tận bây giờ và làm hành trang cho những ngày bước vào đời.
Ước mơ của má rồi cũng thành hiện thực, cả 2 chị em con đều thi đỗ vào đại học năm đầu hệ chính quy. Má nửa mừng nửa lo. Những hôm tiễn con lên đường học xa nhà, má vẫn thường bịnh rịnh rồi khóc. Cậu động viên an ủi: ngày xưa tao đi bộ đội có khóc đâu.
Thế rồi chị Phương ra đi mãi mãi và con thì ở lại thành phố vừa học vừa làm, má lại thui thủi ở nhà một mình. Mỗi lần con về thăm nhà, má mừng như mừng đón con trở về từ trận chiến. Chiều nay, biết tin con bệnh nặng do học và làm việc quá sức má lại gửi vào thật nhiều sữa và dặn dò thật kỷ: cố gắng nghỉ ngơi, đừng làm việc quá sức. Có những lúc buồn con thường trách má sao không hỏi thăm con nhưng con biết đâu má vẫn thường hay quan tâm chăm sóc. Vậy mà những lúc má ốm con cũng chẳng hay tin để hỏi thăm, động viên một lời. Con đã từng nghe ai đó nói câu: Nước mắt có bao giờ chảy ngược. Và chắc chắn rằng với má "con dù lớn vẫn là con của má. Đi hết cuộc đời lòng má vẫn theo con".
Ở phương xa, con không biết làm gì hơn ngoài mong má khoẻ.
Nước mắt Hạ lại dâng trào. Nước mắt trào ra như thể đã có một bọc nước nào đó dự trữ trong khoé mắt và chỉ chực ào ra khi có một mũi kim đâm vào trong. Hai khoé mắt đỏ ngầu và sưng húp. Hạ mệt lã người và ngủ thiếp đi lúc nào không biết.
