Chương IV: Mối tình đầu
Đến trường bao nhiêu người bạn thân tươi cười vui vẻ nhưng trong khoé mắt Hạ vẫn ẩn chứa một nổi buồn xa xăm. Lớp Hạ toàn con gái, nên con trai cũng hoá kim cương. Bọn con gái bám lấy vài thằng con trai chọc ghẹo, tán tỉnh. Mấy đứa thành phố biển, da dẻ đen nhem nhẻm sực mùi nước hoa. Những đứa tỉnh lẻ tụ năm tụ bảy kể chuyện quê hăm hở. Và Hạ sẽ trở thành người lạc lỏng nếu như không có Băng Tâm. Băng Tâm người thành phố, có nước da bánh mật, hát hay, đa cảm và có nụ cười núm má đồng tiền giống chị Phương. Chính vì nụ cười này nên Hạ cảm thấy có thiện cảm với Băng Tâm nhiều nhất. Nàng thường hay ngồi ở phía bàn sau và nhìn Hạ từ phía sau nên đôi lúc Hạ cũng cảm thấy như có ai đó nhìn chằm chằm vào gáy mình.
Không hiểu do Băng Tâm quá đa cảm hay mến Hạ mà lúc nào cũng giúp đỡ Hạ từ những điều nhỏ nhặt, từ những lời khuyên chân thành. Băng Tâm thường đến bên Hạ tâm sự trong những lúc nó ngồi trầm ngâm bên cửa sổ. Và đã có hơn một lần nó cảm thấy bối rối khi nhìn vào đôi mắt nâu của Băng Tâm. Băng Tâm vui vẻ, nhiệt tình với bạn bè, điều đó đã làm nó cảm thấy thích nhưng trong tâm hồn hồn nhiên của một chàng trai mới lớn, tình cảm luôn luôn vẫn được nó giấu chặt kín trong lòng. Có hôm vào giữa giờ nghỉ giải lao, Băng Tâm đến bên nó nhìn đắm đuối rồi dúi vào tay nó tờ giấy trắng và cây bút bảo:
•- Hạ ký đi, mình xem bói cho.
Lời đề nghị quá dễ, Hạ ký một đường không suy nghĩ. Băng Tâm nhìn kỹ vào nét chữ như một bà bói chuyên nghiệp phán một câu xanh rờn:
•- Trong lớp có người đang để ý bạn.
Vừa nói, nàng vừa nhìn vào mắt Hạ đắm đuối như muốn thôi miên đôi mắt sáng trong của nó. Nó hiểu được ý của Băng Tâm nói gì nhưng giả vờ ngây ngô:
•- Đâu? Có ai để ý Hạ đâu?
Nàng trả lời bẻn lẻn như đã chuẩn bị từ trước:
•- Tại Hạ không chịu để ý đó thôi!
Hạ thấy cuộc sống bắt đầu có gì thay đổi, ít ra thì trong trái tim nó có những lúc đập dồn dập, nhanh hơn và mạnh hơn.
Từ đó, Hạ thường hay để ý đến Băng Tâm nhiều hơn. Những lúc nàng nghỉ học là nó cảm thấy lòng nao nao, trống trải, thiếu vắng một điều gì khó tả. Nhà Băng Tâm ở bên kia sông Hàn. Chiều chiều nàng phải đi qua một con phà, Hạ vẫn thường hay tiễn nàng về vào những chiều học muộn hay những buổi hội họp khuya. Băng Tâm là con chim Sơn Ca của lớp nên những buổi hội họp không thể thiếu Băng Tâm. Mặc dầu lãng mạn nhưng đôi lúc nàng cũng hơi mạnh mẽ và đa tình. Có những lúc nàng đã đề nghị Hạ thẳng thừng không chút e ngại: "Cho mình nắm cái tay". Những lúc rơi vào hoàn cảnh đó, Hạ chỉ biết im lặng hoặc đánh trống lảng qua chuyện khác.
Chiều hôm đó, tất cả sinh viên tập trung tại trường để chuẩn bị lên đường học quân sự ở vùng ngoại ô. Băng Tâm đã mua cho Hạ thật nhiều mì gói và đồ dùng sinh hoạt. Nó bối rối chết lặng không nói được câu gì trước sự nhiệt tình thái quá của nàng.
Chiếc xe buýt bắt đầu xuất hiện, mọi người xúm lại chen nhau lên xe. Một chuyến, hai chuyến, ba chuyến... vẫn không hết. "Lady first" luôn là lời cửa miệng của dân chuyên ngữ, vì vậy bọn con trai như Hạ phải đi vào chuyến cuối cùng. Vậy mà Băng Tâm đã cùng đợi để được đi cùng xe với Hạ bất chấp những lời chọc ghẹo của cánh mày râu cùng khoá. Chiếc xe chầm chậm rời thành phố rồi rẽ lên một ngọn đồi heo hút. Cảnh vật như lắng xuống trong cái hùng vĩ của núi đồi Trường Sơn. Những hàng phi lao chạy dọc hai bên đường ngăn cách sự bình yên của núi rừng và sự ồn ào náo nhiệt xô bồ của thành phố. Con đường nho nhỏ dẫn đoàn sinh viên vào một khu tập thể cũ kỹ nằm nép mình dưới những tán lá bàng và hàng mít xanh um tùm. Từ đây có thể nghe được cả tiếng chim vọng lại từ dãy núi phía sau khu tập thể.
Sau một hồi tò mò bỡ ngỡ, Hạ được xếp chung vào trung đội 4 cùng bọn con trai trong trường. Băng Tâm được xếp vào trung đội 3 cũng ở khu tập thể gần đó. Đặc biệt trong đợt tập quân sự lần này, chỉ có 4 trung đội thì hơn 3 trung đội là toàn nữ nên không khí ở đây lúc nào cũng rộn rã tiếng cười của con gái làm nó cứ ngỡ như đang lạc vào nơi đóng quân của những cô thanh niên xung phong giữa rừng xanh đại ngàn.
Tối đến, mỗi tân binh được phát một chiếc chiếu và một bộ quần áo. Lần đầu tiên mặc quân phục trông ai cũng vui, cũng ngồ ngộ. Đặc biệt là Băng Tâm, Hạ thấy nàng xinh hơn ngày thường bởi vẻ chửng chạc phong trần của cô gái thanh niên xung phong vừa tròn 18. Còn Băng Tâm thì đứng nhìn Hạ ngây ra mà cười. Hạ mặc chiếc áo cũng tàm tạm, còn chiếc quần thì rộng quá, phải cài vào chiếc nút giữa lưng làm cho chiếc quần xách qua một bên như hề Xắc lô. Riêng chỉ có thằng Cường và con Liên thì mặc vừa vặn, còn lại cả tiểu đội con gái cứ nháo nhào cả lên thi nhau đổi chác. Đứa thì dài quá, đứa thì rộng quá. Rồi trận cười phá lên khi có ai đó vui sướng nhảy tưng tưng reo lên:
•- Tụi bây coi nè, tao mặc vừa vặn luôn!
Cả tiểu đội lớp Hạ mãi loay hoay với đống quân phục thì bỗng có tiếng còi của chỉ huy trưởng, tất cả các trung đội tập trung lại trước sân để nghe nội qui của nhà trường và sinh hoạt văn nghệ. Những bài hát hào hùng được cất lên khuấy động cả núi rừng yên tỉnh. Tiếng hát dội vào rừng, vào vách đá dội lại nghe hào hùng, khí thế. Đêm đầu tiên, Băng Tâm đã làm mê hoặc mọi người bởi giọng hát trầm ấm với những lời ca đúng với tâm trạng của mọi người lúc này. "Lúc còn thơ ngắm nhìn anh bộ đội. Thấy ngôi sao sáng ngời đẹp lắm mẹ ơi. Mẹ bảo con gắng học cho nên người, mai lớn lên mẹ cho con đi bộ đội..."
Đêm buông xuống, sương đêm bắt đầu rơi, cái lạnh của núi rừng thấm vào da thịt. Những quả núi căng tròn như bầu sữa mẹ mờ mờ trong sương. Chỉ có ánh trăng non sáng trong như mảnh bạc. Băng Tâm tựa lưng vào Hạ mà cứ ngỡ như Nguyệt trong "Mảnh trăng cuối rừng". Và Hạ bỗng trở thành anh Lãm phong trần, lãng mạn che chỡ cho cô gái mảnh dẻ dưới sương rơi buốt lạnh.
Thường thường sau những giờ sinh hoạt vào buổi tối của trung đoàn, Băng Tâm và Hạ thường rủ nhau ra trước thao trường ngồi ngắm trăng lên, ngắm những ngọn đồi nhấp nhô và che chở nhau trong cái lạnh se se của núi rừng hoang vu. Trong khung cảnh trữ tình lãng mạn, một bàn tay nắm lấy một bàn tay. Sự ấm áp được sưởi ấm lên từ hai con tim rực lửa khao khát tình yêu của tuổi trẻ. Nụ hôn đâu tiên hút chặt lấy nhau nóng hổi. Sương lại rơi rơi...
