Trang chính summary liên kết cá nhân Albums Tự giới thiệu Admin

Những câu nói hay của bạn

Chung Trackbacks (0) góp ý (1)   

alt

Bạn thấy mình cần phải giữ mọi thứ được cân bằng. Hãy thử những cách sau đây:

- Đừng làm mòn giá trị của bản thân bằng việc so sánh bạn với người khác. Bởi vì mỗi người trong chúng ta đều là những người đặc biệt.

- Đừng đề ra mục tiêu của bạn chỉ vì người khác cho đó là quan trọng. Vì chỉ có bạn mới biết điều gì là tốt nhất cho mình.

- Đừng để cuộc sống đi qua mắt bạn chỉ vì bạn đang sống trong quá khứ hay tương lai. Bằng cách sống cuộc sống của mình ngày hôm nay, vào lúc này, bạn đang sống tất cả mọi ngày trong cuộc đời.

- Đừng từ chối nếu bạn vẫn còn cái để cho.

- Không điều gì là tồn tại mãi mãi cho đến lúc bạn ngừng cố gắng.

- Đừng ngại ngần thừa nhận rằng bạn chưa hoàn hảo.

- Đừng e dè đối mặt thử thách. Chỉ khi thử sức mình, bạn mới học được can đảm.

- Đừng đóng cửa trái tim và ngăn cản tình yêu đến chỉ vì bạn nghĩ không thể nào tìm ra nó.

- Cách nhanh nhất để nhận tình yêu là cho, cách mau lẹ để mất tình yêu là giữ nó quá chặt, cách tốt nhất để giữ gìn tình yêu là cho nó đôi cánh tự do.

- Đừng đi qua cuộc sống quá nhanh đến nỗi bạn quên mất mình đang ở đâu và thậm chí quên mình đang đi đâu.

- Đừng quên nhu cầu cảm xúc cao nhất của một người là cảm thấy được tôn trọng.

- Đừng ngại học hỏi. Kiến thức là vô bờ, là một kho báu mà ta luôn có thể mang theo dể dàng.

- Đừng sử dụng thời gian hay ngôn từ bất cẩn. Cả hai thứ đó đều không thể lấy lại.

- Cuộc sống không phải là một cuộc chạy đua, nó là một cuộc hành trình mà bạn có thể tận hưởng từng bước khám phá…

Nghèo lại cõng nghèo

Chung Trackbacks (0) Thêm góp ý   
 

Cũng lâu lắm rồi, nay tôi mới có dịp ngõ lên máy tính về những dòng suy nghĩ của mình với mảnh đất miền Trung. Còn nhớ có lẫn trong một tiết học về dẫn luận ngôn ngữ ở giảng đường Đại học, giảng viên của tôi nói rằng, xét về mặt ngôn ngữ, thì từ Nghệ An trở vào đến Thừa Thiên-Huế sẽ được gọi là miền Trung, còn từ Đà Nẵng trở vào vẫn nói giọng theo phương ngữ Nam. Cũng từ đó, bao lần ngược tàu VQ (tuyến Vinh đi Qui Nhơn và ngược lại), cái giọng nằng nặng, dáng người chịu thương chịu khó kèm theo những từ mô, tê, răng, rứa, choa, mi... sao mà thân thương quá đỗi và tự nhiên thấy dải đất ấy, những con người ấy ngấm sâu vào trái tim tôi, tâm hồn tôi tự lúc nào mà không thể dứt ra được. "...Miền Trung, ơi miền Trung. Khúc ruột thắt giữa hai miền đất nước. Đất chật họ tên không cần chữ lót. Cơ cực gì đeo đẵng suốt trăm năm. Miền Trung, ơi miền Trung. Nắng hạn cháy lưng, mưa dầm lụt lội. Trời thử thách người, trời như bắt tội...", lời bài hát cứ văng vẳng bên tai tôi như chứng minh cho bao biến cố thăng trâm của mảnh đất này trước thiên tai khắc nghiệt. Vậy mà, mấy bữa nay nghe đài, báo đưa đi đưa lại những hình ảnh lũ chồng lên lũ, lòng người miền Trung xa quê như thắt lại. Có ai đó, đã trải lòng mình trên blog rằng, "Thương quá núm ruột miền Trung", "Chỉ xin bão ngoài khơi đừng tàn phá nữa"... mà lòng ngổn ngang bao nổi niềm quê hương. 
         Theo dõi truyền hình, những cánh đồng xanh, những mái nhà tranh nghèo nơi mẹ ta ngóng đợi... giờ một màu trắng mênh mong xen lẫn những cánh tay chới với trên nóc nhà lói ngói. Cái nghèo dường như càng nghèo thêm vì lũ, lụt. Nó cuốn phăng đi tất cả những gì mà người dân nghèo một nắng hai sương đã chắt chiu dành giụm bao nhiêu năm. Càng tang thương hơn, khi người thân chưa kịp hoàn hồn vì nước lũ thì lại phải gạt nước mắt để tiễn đưa ông, bà, cha, mẹ, con cái mình trên những chiếc thuyền chênh vênh. Dẫu không được tận mắt chứng kiến, nhưng những hình ảnh ấy làm bao nước mắt những người tha phương quặn lòng, thắt ruột bởi nơi ấy ta đã sinh ra, lớn lên và in dấu một thời "vời vợi tuổi thơ một xu bánh đa vừng". Với truyền thống "lá lành đùm lá rách, lá rách ít đùm lá rách nhiều", "một bát khi đói bằng một gói khi no"... cả nước đang hướng về "núm ruột miền Trung" để mong sao chia sẻ bớt một phần vất vả của những người không nhà, không cửa sau mùa lũ, lụt. Xin kết thúc bài viết với một dòng chia sẻ của chị Trương Thu Quỳnh, một người Nghệ An xa quê với dòng tâm sự: "Giọt nước mắt của tôi đã rơi thật nhiều khi miền Trung yêu dấu bị lũ lụt. Lại có bao nhiêu con người nữa phải chịu cảnh đói rét, bao nhiêu gia đình phải chịu cảnh đau thương. Nhưng miền Trung ơi- Những con người bất khuất hãy nhìn về tương lai tươi sáng. Tất cả đang hướng về miền Trung thân yêu. Và Nghệ An - quê hương tôi sẽ lại tươi xanh trở lại".

Lập đông

Chung Trackbacks (0) Thêm góp ý   


Phố lập đông rồi, em biết không?
Trời thêm cái rét bớt nắng hồng
Con đường lá rụng hong hanh gió
Sắt se nỗi lòng anh nhớ mong

Phố lập đông rồi, lặng thinh không
Quán cà phê cũ ấm hơi nồng
Em đi từ độ chông chênh nắng
Để phố bây giờ vắng bóng em

Phố lập đông rồi ngõ nhá nhem
Hàng quán kem trống đôi tình tự
Trời trở gió, heo may tư lự
Anh trở buồn, phố lại tương tư...
 

Lẽ nào thiếu anh

Chung Trackbacks (0) Thêm góp ý   


Trước em, anh như người có lỗi
Vội vàng đến rồi vời vợi cách xa
Em đứng đó mà lòng anh choáng ngợp
Trước tình yêu mỏng mảnh mong manh

Trước em, anh như kẻ lênh đênh
Đi hoang một ngày không hết nhớ
Chỉ thấy tâm hồn say chếnh choáng
Ngọt ngào em, cay đắng cũng là em

Trước em, anh là một bức rèm
Không đủ sức để che ngọn đèn trước gió
Không đủ no để cho đi tất cả
Anh trở về với tấm lòng mỏng manh

Con đường dài vẫn rộng thênh thênh
Chân em bước về phía không anh
Ngọn gió thổi qua tim hiu quạnh
Lẽ nào em lại sống thiếu anh?

Se lòng

Chung Trackbacks (0) Thêm góp ý   
 

Một ngày tôi chối bỏ cuộc đời

Lẵng lặng nằm nghe sóng thôi rơi

Lăn tăn con nước mênh mông quá

Đời rộng bằng hai há phải trời


Nắng dời lên bãi bóng chiều nghiêng

Đôi chim cánh mỏng sãi se duyên

Liêu xiêu bóng ai ngang qua bãi

Xuyên tới tim tôi rũ rượi đời


Còn nhớ hôm nào mới bén duyên

Em nghiêng nón đợi ở bên đường

Trường tan lớp học im chìm bóng

Hai đứa dìu nhau đời ngã nghiêng


Giờ đây thôn nữ một góc riêng

Khe khẽ cành cây bóng chim chuyền

Tên mình ai gọi bên hiên vắng

Chợt nắng se lòng gió hắt hiu.

Tương Tư

Chung Trackbacks (0) Thêm góp ý   
 


Tôi thấm mệt thấy đời qua rất khẽ

Dấu chân xưa gõ nhịp bước bên thềm

Phố bây chừ em nói gì đi nữa

Cũng trong lòng nhói buốt những niềm đau

Chiều qua mau, cây sấu già rụng lá

Ngỡ thu về trên phiến đá rêu xanh

Cuộc đời em - vầng sáng trăng ngần

Tôi - vũng nước đục trong theo mùa cạn

Hàng cây đã bao lần sa ngã

Giấu thăng trầm vào vết sân si

Những chiều tàn như thế vội đi

Nhạt nhòa sương ai ngồi chờ bến vắng?

Trăng nhớ gió trăng thì thầm ô cửa

Mây nhớ núi mây rớt lại lưng đèo

Người nhớ người nước mắt trông theo

Tôi nhớ em lòng bần thần ngơ ngẩn

Mạnh mẽ lên nhé!

Chung Trackbacks (0) Thêm góp ý   

   


   Trưa nay, định về nhà đi chợ nấu cơm để tối còn có cái mà ăn nhưng H.V và H.N nài nỉ rủ ở lại ăn cơm trưa cho vui nên đành chiều theo vậy. Vừa mới cầm đũa, có điện thoại gọi bằng số máy bàn, chắc là có chuyện gì nghiêm trọng lắm đây, vì thường có ai đó đặc biệt thân và quan trọng mới gọi điện thoại bằng số máy ở Đà Nẵng. Vừa allo, đầu dây bên kia có giọng lạ nhưng mình nhận ra ngay: Em đến lấy kết quả xét nghiệm nhé! À, ở chỗ xét nghiệm máu đây mà. Mình hồi hộp hỏi lại: Kết quả dương tính hay âm tính vậy cô? Dương tính. Rứa là bị nhiễm bệnh rồi phải không cô? Ừm. Dù hơi buồn nhưng mình cố tỏ ra lễ phép: Dạ, con cảm ơn! Bữa trưa hôm đó mọi người ai cũng cười nói vui vẻ, mình thì buồn và nôn nóng lắm, muốn chạy về nhà gọi điện cho mẹ báo kết quả nhưng vẫn cố tỏ ra vui. Mọi người chẳng ai nhận ra mình buồn cả.
   Vừa về tới cửa phòng, mình đã gọi điện cho mẹ. Xưa nay vẫn thế, mỗi khi có chuyện gì là mình lại gọi điện cho mẹ dù biết những điều mình nói ra chắc sẽ làm mẹ đau lòng. Mẹ vẫn thường nói, mẹ là điểm tựa tinh thần cho con. Đúng vậy, dù ở xa nhà nhưng mẹ luôn luôn là điểm tựa cho mình mỗi khi vấp ngã. Quả thật: "Con dù lớn vẫn là con của mẹ, đi hết cuộc đời lòng mẹ vẫn theo con", tự nhiên mình thấy thương mẹ quá.
   Chiều, chạy xe nhanh đến lấy kết quả xét nghiệm rồi trở lại trung tâm bảo vệ chăm sóc sức khỏe cán bộ, cô y tá nhìn mình vẻ thông cảm và động viên, thôi giờ thì uống thuốc điều trị thôi. Cô dẫn mình lên gặp bác sĩ, bác sĩ còn ôn tồn động viên tiếp: SLG là tốt rồi, may mà phát hiện sớm. Nếu không phải SLG, thì nghi bị UTG còn nguy hiểm hơn. Bây giờ nghỉ uống bia, rượu để điều trị thôi. Khi ra về, cô y tá còn với theo bảo: Em điện cho sếp L, nói BV một tiếng cho dễ rồi nhập viện vì mình có BHYT. Dạ, thôi, con không muốn làm phiền sếp đâu.
   Quay xe ra là phóng ngay tới BV Đà Nẵng. Ngồi chờ đến lượt mình, thì rảnh quá nhắn luôn cho thằng bạn mà đùa rằng: Có kết quả xét nghiệm rồi. Dương tính với HIV. Đang nhập viện điều trị đây! Nó tưởng thật, gọi điện lại nhưng mình phải vào khám nên không nghe máy.
   Bác sĩ Tuấn bảo: Cứ từ từ điều trị thôi. Không sau đâu, không có chi mà vội. Bác sĩ kê đơn, sáng mai quay lại xét nghiệm máu. Thứ sáu mới có kết quả. Giờ muốn xét nghiệm không? Dạ, nếu chắc rồi thì thôi, chỉ muốn điều trị thôi. Thế đau rồi mới đi khám hay sao? Bác sĩ hỏi. Dạ không, đi khám sức khỏe định kỳ và phát hiện ra. Ừm, vậy sáng mai quay lại xét nghiệm máu và siêu âm. Dạ, cảm ơn Bác sĩ.
   Vừa bước chân ra cửa phòng khám, mình bất ngờ gặp sếp H, trưởng phòng. Chưa bao giờ mình thấy sếp cười hiền như thế. Hay là do mình đồng cảm sao? Không hẹn mà gặp, tự nhiên chiều nay mình đi khám lại gặp sếp ở bệnh viện. Mới khi sáng, mình nộp bài cho sếp biên tập đấy thôi.   
   Trước đây, mỗi lúc bị bệnh mình thường hay tìm đến mẹ để tìm sự an ủi và động viên. Chiều nay mẹ bảo: Con cứ điều trị đi, cứ ăn uống cho nhiều vào. Thích ăn gì thì con cứ mua, thiếu tiền mẹ sẽ gửi, đừng sợ tốn tiền. Có gì thì cứ gọi cho mẹ. Nếu cần, mẹ sẽ vào ở với con để con yên tâm điều trị. Mẹ vẫn thế, lo cho con còn hơn bản thân mình. Còn mình, ngày xưa yếu đuối đến rơi nước mắt, nhưng bây giờ cũng mạnh mẽ lắm rồi. Ở xa nhà, vui buồn khổ cực vấp ngã hoài rồi cũng tự đứng lên mà cứng cỏi dần. Ở cơ quan, ai cũng bảo, ai mà làm vợ mình chắc sướng vì nó biết lo. Thì cũng phải vậy thôi, chẳng ai lo cho mình bằng chính bản thân mình. Sống một mình lâu dần rồi cũng tự lập, tự lo tất cả.
   Bệnh thì vẫn còn đó, từ từ điều trị sẽ khỏi. Bác sĩ bảo không có gì phải lo. Hy vọng là vậy. Mạnh mẽ lên nhé!

Tuổi trẻ ba

Chung Trackbacks (0) Thêm góp ý   

Qua nửa đời đi qua chiến tranh
Mẹ nhặt nhạnh gom tình yêu vào nổi nhớ
Phía giới tuyến đôi bờ cách trở
Ba chắc tay súng mẹ giữ vững hậu phương
Hòa bình lập lại ba trở về với vết thương
Tóc mẹ trắng điểm sương ngày tháng đợi
Trời trong xanh tự do cơm no áo ấm
Tấm tình chung ba mẹ vẫn chắt chiu
Trái gió trở trời những ngày tháng đìu hiu
Vết thương ngực trái vẫn âm ỉ hành hạ
Ba cố gượng vượt qua khối u lạ
Giữ trọn niềm tin trai trẻ lời thề
Rồi một chiều gió cuốn bờ đê
Mẹ lặng thầm khóc thay đồng đội
Tuổi trẻ ba một thời sôi nổi
Là hành trang con tiếp nối vào đời.

(Thương tặng những người thương binh nhân ngày 27-7)

Từ bữa đó

Chung Trackbacks (0) góp ý (2)   


Từ bữa đó tôi không làm thơ nữa!
Em hỏi tôi rằng thơ ở đâu?
Chắc tại trời hôm ấy mưa ngâu
Lòng em lạnh, tim tôi băng giá.

Từ bữa đó hồn tôi hóa đá
Trời nhiều mây phố cũ hoang vu
Gió lang thang kéo đến mịt mù
Em hỏi tôi mùa thu đâu mất?

Tôi chỉ em cây hoa ngâu ngủ gật
Cây hoa cúc chở nắng thêm vàng
Cây hoa cải theo mùa đi mãi
Phía bên trời một chiếc lá thôi rơi!

Từ bữa đó đời tôi khô một nữa
Trời đỗ mưa phố lạnh heo may
Tôi bỗng nhớ cái ngày tôi theo nhỏ
Đường quanh co, bỏ tháng năm trôi

Từ bữa đó nhạt khô đôi môi
Nụ hôn đầu thoảng mùa thu cũ
Gió vẫn ru những ngày mất ngủ
Nhớ em nhiều nên lòng cứ chơi vơi!

Mùa thu ơi, mùa thu, mùa thu ơi!
Tôi gọi em như mùa thu gọi nắng...

Lời cha dặn

Chung Trackbacks (0) Thêm góp ý   



Mỗi ngày con nhớ dành lời khen tặng vài ba người.
Mỗi năm ít nhất một lần con hãy chờ xem mặt trời mọc

Nhìn thẳng vào mắt mọi người.Nói lời "cảm ơn" càng nhiều càng tốt, cũng vậy, nói lời "làm ơn" càng nhiều càng tốt.

Hãy sống dưới mức con kiếm được   

Đối xử với mọi người như con muốn được họ đối xử như thế.

Kết thêm những người bạn mới nhưng trân trọng những người bạn cũ.

Hãy giữ kỹ những điều bí mật.

Con đừng mất thì giờ học các "mánh khóe" doanh nghiệp.

Hãy học làm doanh nghiệp chân chính.Dám chịu nhận những lầm lẫn của mình.

Con hãy can đảm. Dù tự con không được can đảm lắm thì cũng phải tỏ ra can đảm. Người ta không phân biệt một người can đảm và một người tỏ ra can đảm

Con phải dành thời giờ và tiền bạc làm việc thiện trong cộng đồng.

Đừng bao giờ lường gạt một ai.

Học cách lắng nghe. Cơ hội trong đời nhiều khi gõ cửa nhà con rất khẽ.

Đừng làm cho ai mất hy vọng.

Con đừng cầu mong của cải, mà phải cầu mong có sự khôn ngoan, hiểu biết và lòng dũng cảm.

Đừng hành động khi đang giận dữ.Con phải giữ tư thế đàng hoàng.

Muốn đến một nơinào thì luôn phải có mục đích và sự tự tin rồi hãy đến.

Đừng bao giờ trả công cho ai trước khi họ xong việc.

Hãy sẵn sàng thua một trận đánh để dẫn đến thắng một cuộc chiến.

Đừng bao giờ ngồi lê đôi mach.Cẩn thận với kẻ nào không còn gì để mất.

Khi gặp một nhiệm vụ khó khăn, con hãy hành động như không thể nào bị thất bại.

Đừng giao du quá rộng. Phải học cách trả lời không một cách lễ phép và dứt khoát.

Đừng mong chờ cuộc đời đối xử sòng phẳng với con.

Đừng đánh giá thấp sức mạnh của sự tha thứ.

Cẩn thận về đồ đạc, quần áo: Nếu định sắm thứ gì trên năm năm thì phải cố gắng sắm thứ tốt nhất có thể được.

Con hãy mạnh dạn trong cuộc sống.

Khi nhìn lại quãng đường đã qua, hãy tiếc những điều chưa làm được, chứ đừng tiếc những điều đã làm xong.

Đừng quan tâm đến bè nhóm.

Những ý tưởng mới mẻ, cao thượng và có tác động đến cuộc sống luôn luôn là ý tưởng của những cá nhân biết làm việc.

Khi gặp vấn đề trầm trọng về sức khỏe, hãy nhờ ít nhất ba vị thầy thuốc khác nhau xem xét.

Đừng tập thói trì hoãn công việc. Làm ngay những gì cần làm đúng lúc phải làm.

Đừng sợ phải nói "tôi không biết".

Đừng sợ phải nói "Xin lỗi, tôi rất tiếc..."

Hãy ghi sẵn những điều con muốn nói trong đời và thường xuyên tìm cơ hội có thể được để thực hiện.

Hãy gọi điện cho mẹ con.

Con trai yêu màu tím

Chung Trackbacks (0) Thêm góp ý   


   Chị bảo, con trai yêu hoa lại còn yêu màu tím, chắc mộng mơ và dễ vỡ như nắng thủy tinh. Ừm, không biết chị nói có đúng không nhưng em vẫn thấy màu tím thật đẹp, dịu dàng, thầm kín, lãng mạn và tinh tế. Màu tím không phô trương, lòe loẹt như đỏ, vàng, cam... cũng không nhợt nhạt như lam, chàm, trắng... Em yêu cái màu tím mắt chị thoáng buồn những buổi hoàng hôn tím ngắt, yêu cái áo dài tím chị mặc dung dị trong ngày lễ mồng 8-3, yêu cái hoa tím chị cài hiền hòa, chung thủy... Nói chung là những gì thuộc về chị, nhưng mà em không thể nói ra.
   Ngày chị lên xe hoa, cây bằng lăng trước ngõ nhà em nỡ hoa màu tím ngắt. Những bông hoa bìm bìm mọc quanh bờ ao cũng tim tím đung đưa, nơi ngày xưa chị thường hay ra đứng hong tóc mỗi chiều chạng vạng đón mẹ về. Đã hai mùa bằng lăng, sông quê mình cũng ngập đầy lục bình tim tím. Nếu một ngày chị về, chắc hẳn hoa lục bình ngập tràn bến sông quê. Lúc đó, chị có thể nằm lên trên thảm hoa màu tím trôi bồng bềnh giữa sông mà ngắm trăng mười sáu. Mà chị ơi, không biết ở quê người, nơi chị về làm dâu, có màu hoa tím em yêu không nhỉ? Cái màu hoa mà có thể làm chị nhớ đến người con trai yêu màu tím sắc hoa sim vẫn thường hái sim cho chị mỗi khi hè đến. Còn nhớ có lần em đọc cho chị nghe bài thơ về màu tím có đoạn "Ngoài hai mươi tuổi yêu màu tím. Tim tím ban chiều tim tím mai. Tim tím hoa rừng tim tím núi. Đời răng mà nhiều tím rứa em ơi?". Chị nhìn em cười thoáng buồn: Ừm, đời răng mà nhiều tím rứa em ơi!". Nói rồi, mắt chị cứ buồn nhìn qua bến sông kia và mấy ngày sau thì chị đi lấy chồng, để em thẫn thờ bao mùa bìm bìm giăng tím cả khúc sông quê...
  

Nơi ấy...

Chung Trackbacks (0) Thêm góp ý   
 

Em có về nơi ấy - lòng anh

Bao mùa bão giông anh vẫn đợi

Con nước đầu mùa trắng dòng kênh đục

Nơi khúc sông sâu anh hóa đá chờ


Em có về nơi ấy buổi tinh mơ

Mỗi sáng thức giấc thấy lòng mình trong trắng

Có ngõ vắng của những mùa thu nắng

Là ở đó, khao khát những ươm mầm


Em có về nơi đó chiều mưa giông

Lâm thâm tím cả hoàng hôn nỗi nhớ

Lời yêu đầu thuở nào bở ngỡ

Là lối xưa, anh lót lá em nằm


Em có về nơi đó trăng rằm

Tuổi mười lăm, những khúc hát mê say

Mưa bong bóng khuất chìm sau mái rạ

Thuở xa xưa, sỏi đá cũng cần nhau


Rồi một chiều cây trổ hoa cau

Những trái non chờ mùa hái quả

Cũng từ đó thơm mùi rơm rạ

Lá diêu bông anh cũng gắng đi tìm


Đồi hoa sim nở màu tim tím

Vẫn thủy chung, riêng anh vẹn mối tình...

Phía Không Em

Chung Trackbacks (0) Thêm góp ý   



Phía không em, thành phố lên đèn
Màu đen lấm lem màu trắng
Phía không em, hai mùa mưa nắng
Lối về trăng tỏ trăng lu

Phía không em, gã say rượu gật gù
Sương mù phủ tím bờ vai
Phía không em, đêm không có ngày mai
Hai mươi tư giờ ngủ vùi trong bóng tối

Phía không em, đồi núi trập trùng
Ký ức hiện về nỗi nhớ mong lung
Phía không em, còn lại tình chung
Lang thang ngõ vắng không cùng...

Tình Anh Chát Mạng

Chung Trackbacks (0) góp ý (4)   
   

 

Mối tình đầu ngày ấy, à không?

Anh đã đánh rơi trong màn hình nổi nhớ!

Nơi cô bé lạ ngày xưa chát mạng

Cứ thấp thỏm đợi tin nhắn lo âu.


Chỉ mới đêm qua ngồi ngắm mưa ngâu

Nhớ về em về đêm thâu máy tính

Mở màn hình thấy trăm nghìn dấu hỏi

Em mắng yêu: Anh ở đâu, ở đâu?


Khoảng trời vỡ giữa vũ trụ rất sâu

Biết về đâu khi không còn em nữa!

Trong đêm thâu buồn rầu anh khóc

Biết tìm em nơi đâu, nơi đâu?


Em đã đi về đâu rất lâu?

Phía trời xa nghìn trùng dâu bể

Yahoo báo tin, màn hình con trỏ nháy

Anh biết anh nhầm nick cứ mail hoài!


Có người bảo anh: Thằng ngốc, yêu chi con chát mạng!

Phút giận hờn có có rồi không

Tình mỏng manh như sợi chỉ tơ mành

Để suốt một đời anh lênh đênh máy tính


Tìm em...tìm em...tìm em...

Chỉ thấy lặng im, màn hình con trỏ nháy!

HƯƠNG QUÊ

Chung Trackbacks (0) góp ý (8)   
 


Em về hong khô tóc

Nắng rợp vàng phố nhỏ

Tiếng chim di rất lạ

Bóng nhảy, mùa sang thu

Lẳng lặng tiếng chim gù

Quê nhà đâu toóc rạ

Hoa sầu đông úa rã

Thơm ngạt ngào hương quê

Giữa khúc hát đê mê

Lắng chìm nơi cuối phố

Em bây chừ xa lạ

Giữa đô hội phồn hoa

Ước gì ta hạt lúa

Ước gì ta củ khoai

Nằm im trên chổng bếp

Thơm hương khói quê nhà

Ngày mai sẽ rời xa

Đường đời qua trăm ngã

Nhớ nhà trong câu hát

Giật mình tuổi bóng qua


Design by JuliettaRose Studio. Powered by Vnweblogs